Tết năm nay khác hẳn Tết năm qua

         Trước đây khi nói đến Tết bà cảm thấy buồn và sợ. Điều đó thực sự vô lý nhưng đó là cảm xúc của bà mỗi khi Tết đến.

          Bà cũng từng có gia đình, có những người thân yêu để cùng nhau sum họp, chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa đón Tết, mua sắm đồ đạc, sắp mâm cơm ngày Tết và chúc nhau những lời chúc tốt lành cho một năm mới. Nhưng đã qua lâu lắm rồi cái cảm xúc ấy, niềm vui được đón Tết bên gia đình.

          Bà chỉ vào bức ảnh trên tường, bức ảnh khi bà 32 tuổi, khi đó bà vẫn còn có nhiều niềm vui. Đã 38 năm trôi qua, hiện giờ bà đã ở cái tuổi thất thập. Bà ngồi nhấm nháp miếng mứt dừa rồi kể lại cho tôi nghe câu chuyện về cuộc đời của bà.

         Chồng mất sớm bà trải qua nỗi đau ấy khi tuổi đời còn đôi mươi, 2 đứa con trai mất bố. Bà suy sụp rất nhiều, tưởng chừng như không vượt qua nổi. Nhưng con thơ dại, bà không mạnh mẽ thì ai sẽ là người chăm lo cho các con. Và cứ vậy, nỗi đau nuốt sâu vào trong, bà cố gắng đi làm để nuôi con ăn học, trưởng thành. Tưởng rằng con sẽ nên người nào ngờ tin giữ lại ập đến như sát muối vào lòng khi bà biết  cả 2 người con trai đều nghiện ma tuy. Khuyên răn con vì chúng đã đủ lớn để hiểu sự đời nhưng quá muộn. 2 người con trai lần lượt qua đời chỉ cách nhau có 1 tuần. Bà như điên dại vì sự mất mát này. Bà cứ lang thang ngoài đường mặc mưa gió, hàng xóm thấy lại đưa về nhà, không ăn uống và bà cũng chẳng thiết sống vì nghĩ cuộc sống chẳng còn ý nghĩa khi 2 người con trai cũng lần lượt bỏ bà mà đi. Tại sao ông trời lại bất công với bà như vậy? Dốc cạn sức khỏe lam lũ làm để nuôi con mà giờ lại ra cơ sự này??? Luẩn quẩn trong đầu biết bao câu hỏi ….Nói đến đây bà khóc òa như 1 đứa trẻ… Nỗi đau quặn ruột gan cháu ạ. Vì vậy cứ đến Tết bà buồn và sợ. Đóng cửa 1 mình, không nói chuyện giao tiếp cùng ai. Nhà nhà người người tất bật còn riêng bà cô quạnh một mình, tủi thân vô cùng. Ấy thế vậy mà nỗi đau nào cũng có thể vượt qua, đã 38 năm bà vượt qua nỗi sợ hãi, Tết nào cũng đóng cửa ngồi trong tối và khóc 1 mình.

         Nhưng năm nay thì khác cháu ạ, bà đón Tết cùng Trung tâm, không khí Tết của 38 năm ùa về. Dọn dẹp nhà cửa, gói bánh chưng, văn nghệ, các trò chơi dân gian ngày Tết….cảm giác ấy đã lâu lắm rồi. Thực sự ngôi nhà này đã mang cho bà sự ấm áp. Bà hiểu hơn rằng nỗi đau không thể theo chúng ta mãi mãi. Tết đến xuân về là phải vui, không có nỗi buồn nào ở ngôi nhà này cả. Nắm chặt tay tôi cảm nhận được niềm vui đón Tết của bà, còn vẹn nguyên sự xúc động.