Bài thơ “Trung tâm xưa và nay” của tác giả Lương Ngọc gửi tặng Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Quảng Ninh

                  Trung tâm xưa và nay (tải bản gốc tại đây)

 

Ngày xưa:

Khi xưa trại mới ra đời

Đói cơm rách áo chẳng người xót thương

Lang thang trên khắp nẻo đường

Cuộc đời hành khất phố phường sinh nhai.

 

Ủy ban hành chính ra đời

Chính quyền khi ấy người người quan tâm

Thu gom lập trại cứu bần

Chính quyền tổ chức nhân dân đỡ đầu.

 

Trại em thoát cảnh u sầu

Chiến tranh chống Mỹ bắt đầu triền miên

Phải đi sơ tán khắp miền

Hà Lầm – Cẩm Phả- Đồng Đăng Hoành Bồ.

 

Tên trại xã hội đặt ra

Trung tâm Bảo trợ nay là tên em

Nam Khê- Uông Bí bình an

Từ nay xây dựng vững vàng, bền lâu

 

Ngày nay:

Sáu mươi năm là mấy vạn ngày

Trung tâm nay đã đổi thay khá nhiều

Phải đâu một sớm một chiều

Sáu mươi năm ấy vượt nhiều khó khăn.

 

Ngày nay mới được thành danh

Nhân viên, lãnh đạo nghĩa tình keo sơn

Tận tình chăm sóc hội viên

Ăn no, mặc ấm mới yên tâm mình.

 

Trung tâm cảnh đẹp hữu tình

Ai qua đây cũng tự mình ngợi khen

Năm xưa le sáng ánh đèn

Bóng cây, bóng núi đan xen bóng người.

 

Sẩy chân đèn vỡ tắt rồi

Chỉ nghe gió rít đất trời xa xôi

Trung tâm đổi mới đổi đời

Ngày nay ánh điện sáng ngời thâu đêm.

 

Ơn Đảng, Bác vững niềm tin

Trung tâm xây dựng đàng hoàng vinh quang./.

Sáng tác: Lương Ngọc.

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC

Đăng ký nhận tin.