Thống kê website

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay142
mod_vvisit_counterHôm qua171
mod_vvisit_counterTrong tuần142
mod_vvisit_counterTrong tháng2395
mod_vvisit_counterTất cả:47081
Câu chuyên cuộc sống
Có niềm tin thì sẽ có hạnh phúc

Cuộc sống đâu như mình mong muốn. Không phỉ cái gì muốn cũng được. Con người ta đến được với nhau, gần gũi để chia ngọt sẻ bùi với nhau cũng phải có động lực. Động lực tôi nói ở đây không phải là vật chất mà là yếu tố tinh thần. Liệu ai đó có thể trao gửi cả cuộc đời mình cho một người tàn tật như tôi. Bởi vì ai cũng sợ, sợ gánh nặng cuộc sống sẽ đè lên họ. Người ta chọn lựa con đường nhung lụa mấy ai chọn con đường gồ ghề để đi. Điều hiển nhiên mà tôi vẫn biết.

Chi tiết...
 
Ngôi nhà bình yên

Nơi bình yên ngôi nhà chung rợp bóng

Hàng cây xanh chim đậu hót ríu ran

Những cụ ông cụ bà đầu bạc trắng

Vui bên nhau sớm tối bớt cô đơn

Chi tiết...
 
Sự thay đổi kỳ diệu

       Môi trường sống quan trọng vô cùng, nó là điều kiện cần thiết cho sự sinh tồn của loài vật và con người. Môi trường tự nhiên và môi trường xã hội phải tốt thì mới nâng cấp được chất lượng cuộc sống của con người. Con người chịu ảnh hưởng và tác động trực tiếp từ môi trường sống. 

Chi tiết...
 
Tìm lại niềm vui

        Mỗi người có một thế giới riêng, nhiều khi người ta nghĩ không cần ai, chỉ cần mình sống ở thế giới của mình thế là đủ. Đó là suy nghĩ của ông N trước khi vào sống tại Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Quảng Ninh.

Chi tiết...
 
Tâm nguyện

Cuộc đời mỗi con người trôi qua rất nhanh. Nếu cuộc sống mà không có những khoảng lặng thì nó còn trôi đi nhanh hơn nữa.

Tất bật với công việc để lo cho những thú vui của bản thân. Thoắt cái mái tóc đã bạc phơ và mọi người gọi là ông, là cụ.

Nhiều khi tôi vẫn trách bố, khi còn khỏe mạnh tại sao không quan tâm đến mẹ và chúng con, của cải làm ra được chỉ phục vụ cho mục đích cá nhân của bố. Sự trách móc, tức giận lớn dần theo năm tháng. Để rồi ngày bố trở về nhà với 4 mẹ con là mái tóc bạc, là bàn tay trắng. 

Lớn lên từ tình yêu thương của mẹ, mẹ thay bố gánh vác mọi việc nuôi chúng tôi khôn lớn. Dạy chúng tôi rằng, dù có thế nào ông vẫn là bố của các con, là người có công sinh thành ra 3 chị em. Cách giáo dục của mẹ đủ để tôi nhận thấy mẹ tôi thật vĩ đại, người phụ nữ vị tha mà nhiều người không thể giống bà được ngay cả bản thân tôi.

Tuổi thơ lớn lên không nhận được sự quan tâm của bố, là chị cả tôi cũng động viên các em, thay mẹ thay bố dạy dỗ các em. Khó khăn chồng chất cũng qua, chúng tôi trưởng thành và yên bề gia thất. Càng thấm hơn công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ, tôi và các em mong muốn những gì tốt nhất sẽ đến với mẹ. Vì giờ bắt đầu mẹ được hưởng thụ, hưởng thụ tuổi già.

Nhưng cuộc đời bất công với mẹ, chưa được ngày nào thảnh thơi, mẹ….mắc bệnh hiểm nghèo. Căn bệnh quái ác hoành hành sức khỏe mẹ. Nhiều đêm đau đớn mẹ không dám kêu ai. Ngày mẹ tôi bệnh nặng cũng là ngày ông tay trắng trở về. Dường như cảm xúc lẫn lộn, tôi dồn biết bao căm tức lên ông người đàn ông vô trách nhiệm, vô tâm nhất mà tôi từng gặp.

Mặc cho ánh mắt mẹ nhìn thảm thiết, tôi gào thét căm hận tột cùng. Tôi quyết định không cho ông sống ở nhà. Vì bản thân ông không xứng đáng.

Đêm đó trời mưa to, gió rít ầm ầm và mẹ tôi yếu hẳn. Thoi thóp những hơi thở cuối cùng nắm tay 3 người con, mẹ thều thào nói. Cả cuộc đời mẹ lo cho con, mong các con khôn lớn trưởng thành. Nhìn các con ổn định, hạnh phúc mẹ yên tâm lắm rồi. Nhưng mẹ có một tâm nguyện, không phải bây giờ mẹ mới nói mà tâm nguyện đó mẹ đem theo hằng ngày, trong những lời dạy, trong chính sự căm giận của các con. Đó là bố…

Người đàn ông mẹ cũng rất hận, người mà mẹ đã chết đi sống lại khi nghĩ về ông ta. Mẹ đã từng nuôi hận thù trong sâu thẳm tâm gan để bản thân ông ta phải nhận sự quả báo. Nhưng sau tất cả…những sai trái….những phụ bạc mẹ nghĩ tới tha thứ. Tha thứ để lòng được yên, dạ được thảnh thơi các con ạ.

Đám tang mẹ, ông xuất hiện …nhìn gương mặt ông, nhớ tới tâm nguyện của mẹ, tâm nguyện đã theo mẹ nhiều năm. Tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. 

Trải qua biết bao thăng trầm, mẹ về với đất. Tôi biết rằng chân lý của cuộc sống luôn là cánh cửa, mở ra đóng vào theo quy luật. Tâm ý của mẹ cũng chính là sự hiện hữu của tấm lòng, của sự yêu thương nối tiếp./.

- THU HÀ-

 
« Bắt đầuLùi1234Tiếp theoCuối »

Trang 1 trong tổng số 4

Nhà tài trợ, đối tác, quảng cáo