Câu chuyên cuộc sống
Niềm vui giản dị

Trong cuộc sống đôi khi chúng ta có những niềm vui rất nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Đâu phải cứ có nhiều tiền, được thăng quan tiến chức, được đi du lịch mới là vui. Thực tế có những niềm vui rất đỗi giản dị.

Nhìn ánh mắt biết cười của bà, tôi dường như cũng cảm thấy hân hoan phấn khởi lạ thường. Cầm trên tay món quà mà Trung tâm trao tặng tại buổi tổng kết hoạt động của đối tượng năm 2017, bà chia sẻ niềm vui mừng vì món quà tuy nhỏ nhưng là cả một sự động viên, khích lệ lớn lao.

Tham gia các hoạt động của Trung tâm với vai trò là nhà trưởng dãy nhà, bà luôn ý thức được trách nhiệm của bản thân mình. Không quan trọng cái chức mà quan trọng là sự tín nhiệm của tập thể. Với bà món quà ý nghĩa cuối năm đã thay cho lời động viên của trung tâm tới các cụ người cao tuổi. Bà bảo: “ Bà đâu có mong gì nhiều, mong là các cụ luôn mạnh khỏe, đoàn kết và giúp nhau cùng tiến bộ là được”.

Là đối tượng tự nguyện đóng góp kinh phí vào sống tại Trung tâm nhưng bà có một ý thức, tinh thần tập thể rất cao. Không chỉ Trung tâm trợ giúp bà mà bản thân bà còn có rất nhiều đóng góp cho Trung tâm. Hằng ngày bà cùng cán bộ chăm sóc thăm nom, động viên các cụ. Thời tiết chuyển mùa bà hỏi han từng người xem có lạnh không? Chăn có đủ ấm không? Hôm nay ông (bà) có khỏe không?…Những câu hỏi đó thực sự đã tiếp thêm sức mạnh để người cao tuổi tại Trung tâm đối mặt với những căn bệnh tuổi già.

Cứ như vậy trôi qua bà ân cần lo lắng, quan tâm đến mọi người như lo cho chính bản thân mình vậy. Bà bảo: “ Thay đổi thời tiết dễ ốm lắm cháu ạ, nhất là người già sức đề kháng đã yếu thì càng dễ ốm hơn”.

Một người biết cách quan tâm chia sẻ với người khác và cũng nhận được nhiều lời khen từ người cao tuổi. Minh chứng cho sự cố gắng, quá trình nỗ lực đóng góp của bà là món quà mà Trung tâm đã trao tặng . Bà đùa bảo: 

“ Khi Trung tâm gọi tới tên lên nhận quà bà hồi hộp lắm, bà vui mừng khôn xiết”.

 

Câu chuyện về bà, niềm vui khi nhận được một sự động viên kịp thời thật giản dị. Tôi hiểu ra rằng không nhất thiết những cái vật chất chúng ta sở hữu được mới là niềm vui mà niềm vui đơn giản lắm đó chỉ là sự động viên, khích lệ, sự nhìn nhận của tập thể về cái mà ta đã làm. Thế là đủ để định nghĩa về niềm vui./.

- THU HÀ -

 
Tiếng nói của văn nghệ

        Văn nghệ có khả năng cảm hoá, có sức lôi cuốn thật kỳ diệu bởi đó là tiếng nói của tình cảm, tác động tới con người qua những rung cảm sâu xa. Văn nghệ giúp chúng ta sống đầy đủ hơn, phong phú hơn trên phương diện tinh thần. Trong những trường hợp con người bị ngăn cách đối với đời sống, văn nghệ là sợi dây liên hệ giữa người đó với thế giới bên ngoài.

Tôi cũng hiểu được vì sao gương mặt ấy tươi, sáng đến vậy khi bấm những phím đàn và cất lên lời ca tiếng hát.

Tình cờ một hôm tôi nghe được giọng hát trầm, ấm và tình cảm mà từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi nghe thấy. Lại gần tôi thấy chú đang say sưa hát và dường như không để ý đến mọi người đang đứng nghe. Sau bài hát tôi là người vỗ tay to nhất. Tôi trêu: “ Chú Minh hát hay như ca sĩ mà không bao giờ cháu thấy chú hát”. Chú nói: “ Chú hát cho vui chứ có biết hát đâu”.

Nhiều lần nói chuyện với chú tôi lại nhắc tới giọng hát hay của chú. Chú nói hát để cho vui, hát để cho cuộc sống có nhiều màu sắc hơn. Với người ngồi trên xe lăn như chú, mọi sinh hoạt khó khăn như vậy đôi khi cất lên được lời hát cũng thấy nhẹ lòng hơn. Tôi động viên chú vì thực sự mỗi mảnh đời ở Trung tâm đều là những góc khuất trong cuộc sống này. Nhưng dù sao hiện nay chú cũng sống rất tốt vì bên cạnh chú có mọi người- những người thân trong ngôi nhà lớn. Chú cười bảo tôi: cháu à đương nhiên là chú cảm ơn lắm vì được là thành viên của ngôi nhà lớn này, nhưng nhiều khi mình cũng có tâm sự. Những lúc tâm trạng chú thường tìm đến văn nghệ. Lời ca tiêng hát cũng là cách chú lựa chọn để quên đi những muộn phiền trong cuộc sống.

Tôi thiết nghĩ, chúng ta có nhiều sự lựa chọn để nguôi ngoai đi nỗi buồn. Sự mất mát trong cuộc sống khiến chú Minh mất đôi chân, nhưng niềm đam mê vào văn nghệ thì không mất đi. Không cần biểu diễn mà chỉ cần nghêu ngao thế là đủ và trọn vẹn cái hồn của bài hát. 

Lật lại trang sách về những mảnh đời trong Trung tâm, tôi càng mong muốn cộng đồng sẽ chung tay hơn nữa để xua đi nỗi buồn cho những người khó khăn mất mát. Văn nghệ sẽ là sợi dây nối chúng ta xích lại gần nhau hơn./.

- THU HÀ -

 

 
Tâm sự người cao tuổi

       “ Trung tâm cho mình cuộc sống tốt và bản thân mình cố chăm sóc mình”.

        Đó là tâm sự của một cụ bà đang được chăm sóc, nuôi dưỡng tập trung tại Trung tâm.

 

Với dáng người nhỏ, gương mặt phúc hậu và thân thiện, cụ Nga luôn mỉm cười mỗi khi gặp mọi người. 

Ở cái tuổi gần 90 mà nhìn cụ người ta chỉ đoán khoảng 80. Tôi trêu đùa hỏi cụ bí quyết tại sao mà cụ trẻ vậy, cả chục tuổi chứ có phải ít đâu mà không một ai đoán được tuổi? Cụ chỉ cười và nói: “ Trung tâm cho mình cuộc sống tốt và bản thân mình cố gắng chăm sóc mình. Bí quyết là ở đấy cháu gái ạ”. Cụ xoa đầu và bảo tôi như vậy.

Sức khỏe là tài sản vô cùng quý giá với mỗi người. Cuộc sống cho bà được vào Trung tâm nương nhờ lúc cuối đời là một niềm hạnh phúc lớn. Trung tâm quan tâm tới bà như vậy thì bà cũng phải đáp lại tình cảm ấy bằng cách là khỏe mạnh.

Cách nói chuyện của cụ gần gũi, thân thiện và cứ thế với cán bộ nhân viên và với các cụ, cụ trở thành một tấm gương để nhiều người nể phục.

Hằng ngày cụ tham gia tổ vệ sinh môi trường, quét dọn sân vườn làm sạch cảnh quan Trung tâm. Đôi tay nhanh đưa từng nhát chổi đến đâu sạch tới đó. Cụ nói mình quét sạch cho Trung tâm, cũng là cho mình một bầu không khí sạch để sống.

Cụ chấp hành nội quy rất tốt, thấy các cụ có to tiếng là sang giải hòa ngay. Nhân viên chúng tôi vẫn trêu ai cũng giống cụ thì chúng cháu nhàn quá. Cụ nhẹ nhàng nói: “ Mình sống trong tập thể phải có nội quy, chấp hành nội quy cũng là trách nhiệm của các đối tượng”. 

Không những tham gia lao động vệ sinh môi trường, cụ còn tích cực tham gia hoạt động lao động trị liệu đang được triển khai tại Trung tâm đó là làm chổi đót. Rất tỉ mỉ và kỹ lưỡng, cụ cẩn thận với từng công đoạn được giao. Tôi lao động cho dẻo đôi tay, cho thẳng cái lưng và đặc biệt cho tinh thần thoải mái. Đi làm có người nọ người kia, câu chuyện câu trò cũng vui.

       Sắp xếp thời gian khoa học, cụ vẫn dành cho mình thời gian xuống tập phục hồi chức năng. Ngoài lúc nhân viên điều trị, xoa bóp cụ còn tự tập với các máy phục hồi. Cụ nói nhiều người còn để nhân viên nhắc, riêng tôi tập máy cũng hỗ trợ giúp mình thư giãn vận động vậy nên bản thân chủ động tập luyện là hợp lý, cụ cười bảo ở Trung tâm mới có nhiều máy tập thế này chứ nhà các cháu nhân viên cũng chưa chắc đã có.

      Cuộc sống ở Trung tâm với cụ như một ngôi nhà lớn. Ở Trung tâm có nhiều hoạt động. Cụ yêu ca hát nên rất tích cực tham gia vào câu lạc bộ văn hóa văn nghệ của Trung tâm. Những lời ca, tiếng hát cũng là món ăn tinh thần không thể thiếu đối với cụ. Nghe cụ Nga hát, chúng tôi như thấy một niềm tin, một sức sống mãnh liệt đang cháy rực và sưởi ấm trong ngôi nhà lớn này.

      Với chúng tôi, hình ảnh cụ Nga là tấm gương về tinh thần sống lạc quan, yêu đời của người cao tuổi. Thiết nghĩ cách sống còn quan trọng hơn cuộc sống, chúng ta sống làm sao để tâm thoải mái. Tinh thần thoải mái thì sẽ có được sức khỏe tốt./.

- THU HÀ -

 

 
Chăm sóc sức khỏe cho Người cao tuổi tại Trung tâm BTXH Quảng Ninh

Theo số liệu của Bộ Y tế, Việt Nam hiện có hơn 10 triệu người cao tuổi, dự báo đến năm 2030, sẽ có gần 19 triệu và năm 2050 là hơn 28 triệu người. Tốc độ già hóa dân số của Việt Nam được các nhà khoa học trong nước và quốc tế dự báo thuộc hàng nhanh nhất thế giới.Vì thế Việt Nam sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn và thách thức trong việc chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi.

Hiện nay vấn đề chăm sóc người cao tuổi đã được Đảng và Nhà nước quan tâm. Tuy nhiên chăm sóc người cao tuổi cô đơn không nơi nương tựa cần được sự quan tâm chăm sóc của cả cộng đồng. Đối với người cao tuổi ở các cơ sở bảo trợ xã hội, người cao tuổi cô đơn không nơi nương tựa đã được chăm sóc chu đáo.

Hiện nay Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Quảng Ninh đang chăm sóc cho gần 50 đối tượng người cao tuổi cô đơn không nơi nương tựa. Đa phần họ là những người cao tuổi có sức khỏe yếu, 80% là người cao tuổi khuyết tật, nhiều người cao tuổi mắc các bệnh mãn tính, phần lớn người cao tuổi cần sự trợ giúp của nhân viên chăm sóc và nhân viên công tác xã hội. Để đảm bảo cho người cao tuổi được chăm sóc toàn diện, hoạt động chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi tại Trung tâm được chú trọng. 100% người cao tuổi được chăm sóc toàn diện, khám sức khỏe  và được điều trị khi ốm đau tại cơ sở y tế. Trung tâm đã tổ chức nhiều hoạt động chăm sóc sức khỏe người cao tuổi như thăm khám bệnh hằng ngày, mời các cơ sở y tế đến trung tâm khám và cấp thuốc, đưa người cao tuổi khám ở các bệnh viện lớn, liên hệ với nhiều quỹ từ thiện trong chăm sóc và đưa người cao tuổi đi khám chữa bệnh. Ngoài ra Trung tâm có một chi hội Người cao tuổi thuộc Hội Người cao tuổi Phường Nam Khê, TP Uông Bí, tổ chức các hoạt động cho người cao tuổi. Chi hội Người cao tuổi đã thu hút được các hội viên tham gia tích cực đồng thời thành lập được các câu lạc bộ văn nghệ, dưỡng sinh, đảm nhận các công trình nhỏ trong Trung tâm để người cao tuổi có môi trường sinh hoạt, vươn lên phát huy vai trò của bản thân. Cụ Nguyễn Thị Nga, hội viên Người cao tuổi của Trung tâm năm nay đã bước sang tuổi 88 chia sẻ: Mặc dù tuổi cao, nhưng những hoạt động của Chi hội và Trung tâm tổ chức chúng tôi đều cố gắng tham gia để rèn luyện sức khỏe dẻo dai và tinh thần minh mẫn. 

Đối với người cao tuổi, chỗ dựa về mặt tinh thần luôn được coi trọng, bản thân những người cao tuổi luôn mong muốn nhận được sự quan tâm, chăm sóc từ phía gia đình. Mặc dù với những người cao tuổi tại Trung tâm không có người thân ở bên cạnh nhưng các cán bộ viên chức Trung tâm luôn coi những người cao tuổi như ông, bà mình và là chỗ dựa vững chắc cho người cao tuổi. Bên cạnh đó Trung tâm cũng thường xuyên kết nối với các tổ chức, cá nhân và các nhóm với nhiều hoạt động tình nguyện sẻ chia để người cao tuổi vơi đi sự cô đơn, vui vẻ hơn trong cuộc sống hằng ngày. 

Người cao tuổi tại Trung tâm có hoàn cảnh rất đặc biệt  vì vậy họ dễ mặc cảm, tự ti chính vì thế những người cao tuổi cô đơn tại Trung tâm nói riêng và những người cao tuổi cô đơn trên địa bàn toàn tỉnh đang rất cần sự quan tâm, chăm sóc của cộng đồng để đảm bảo đáp ứng được những nhu cầu thiết yếu và được sống trong tình yêu thương của cộng đồng. 

Phạm Ngoan

 
Tuổi già và câu chuyện nhà dưỡng lão

Vẫn gương mặt, ánh mắt và cả nụ cười ấy….tất cả toát lên sự thân thiện của một con người. 

Mái tóc bạc phơ nhưng nhanh nhẹn, khéo léo, bà là một trong những người đến với Trung tâm Bảo trợ xã hội theo diện tự nguyện đóng góp kinh phí. 

Thời điểm bà quyết tâm vào Trung tâm Bảo trợ xã hội là thời gian khó khăn của bà. Khó khăn khi đối diện với con cháu vì con cháu là người phản đối bà tìm đến Trung tâm.

Bà kể rằng khi lựa chọn vào Trung tâm Bảo trợ xã hội để sống, con cái của bà phản đối rất nhiều. Họ cho rằng việc bà vào Trung tâm sống sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của họ. Làng xóm, cơ quan, xí nghiệp, anh chị em bạn bè… mọi người sẽ cười chê vì không chăm sóc được mẹ, phải đưa mẹ đến ở tại Trung tâm. Mặc nhiên sự ngăn cản của con cái, bà vẫn quyết định đến Trung tâm sống. 

“ Con cái đối xử tốt lắm chứ, không chê trách chúng nó điều gì. Có điều con cái bận rộn làm ăn, các cháu thì đi học, một mình bà ở nhà thấy cô đơn lắm”. Bà chia sẻ với chúng tôi vì sự buồn chán khi ở nhà 1 mình. Cái mà bà cần, điều mà bà mong muốn vào Trung tâm là có môi trường, không gian nghỉ dưỡng; có các bạn già để trò chuyện tâm sự.

Đến tuổi già mọi thứ thay đổi rất nhiều. Sức khỏe suy giảm, tâm lý thay đổi…nên người già tính tình cũng khác xưa. Cách mà bà lựa chọn cũng chính là để con cái yên tâm công tác mà thôi. Bà nói: “ Mình vào đây sống, con cháu tập trung đi làm, đi học không phải lo lắng cho thân già ở nhà. Như thế đỡ vất vả cho chúng nó”

Hơn 1 năm trôi qua, nhìn bà vui vẻ tham gia các hoạt động với mọi người khẳng định phần nào đó lựa chọn của bà. Con cái bà khi đến thăm bà tại Trung tâm cũng thể hiện sự vui mừng khi thấy bà vui, thoải mái như thế. 

 

Cuộc sống của người cao tuổi giản đơn, không cầu kỳ nhất nhất phải sống cùng con cái. Quan trọng là họ có một nơi để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vẫn có con cái quan tâm hỏi han động viên; có những người bạn tri kỷ trò chuyện. 

Địa vị làm con nên biết bố mẹ mình đang nghĩ gì và cần làm những gì khi bố mẹ về già. Đây là là một bài toán khó với các gia đình khi xã hội bước vào giai đoạn già hóa dân số. Có thể cách mà bà lựa chọn không được con cái ủng hộ, nhưng chúng tôi biết rằng cách mà bà chọn lựa là con đường hạnh phúc của riêng bà.

Có thể thấy nhà dưỡng lão không phải là cái gì quá xa lạ, nó cũng trở thành một xu hướng của thời đại. Với chúng ta ai cũng có bố mẹ, rồi bố mẹ sẽ già, sẽ yếu và trách nhiệm làm con là phải chăm sóc, phụng dưỡng. Câu chuyện nhà dưỡng lão với người dân Việt Nam vẫn chưa được phân định rạch ròi. Chỉ biết rằng hình ảnh của bà- người trong cuộc đã cho tôi cảm nhận được sự lựa chọn của người cao tuổi. Chúng ta không nên áp đặt việc bố mẹ phải ở cùng con cháu, mà hãy lựa chọn giải pháp tốt nhất để nhu cầu của người cao tuổi được đáp ứng./.

- Thu Hà - 

 

 
« Bắt đầuLùi123Tiếp theoCuối »

Trang 1 trong tổng số 3

Nhà tài trợ, đối tác, quảng cáo